Đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, đã bắt đầu ngày mới. Cái oi bức của
tháng tư nghiệt ngã tưởng chừng hiện diện bất cứ nơi nào có thương binh
VNCH, họ ầm thầm chịu đựng không kêu ca hay than vãn, họ như những chiếc
bóng bên lề xã hội trên đất nước "vạn lần dân chủ" của cộng sản sau
1975. Đa số các thương binh VNCH bây giờ đã bước xa cái tuổi "tận nhân
lực tri thiên mệnh", không còn đủ sức lết lê trên thành phố cáo Hồ viết
thư cho thằng bạn chỉ để nói "Gởi súng cho tao". Và đồng đội của anh hẳn
cũng không còn trẻ để đáp lời "Để nó cho tao" hay tao sẽ "Gởi chất nổ
cho mày". Họ chỉ được nhắc đến khi có những tấm lòng vàng tri ân TPB
VNCH, những người đã cống hiến một phần xương máu để bảo vệ một miền Nam
tự do, họ không thành công nhưng đã thành nhân, họ tàn nhưng không phế,
họ đã làm tròn trách nhiệm của một quân nhân QLVNCH.samedi 16 mai 2015
Thương binh Việt Nam Cộng Hòa - nơi chốn nào bình yên cho các anh - Người Đưa Tin (Danlambao)
Đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, đã bắt đầu ngày mới. Cái oi bức của
tháng tư nghiệt ngã tưởng chừng hiện diện bất cứ nơi nào có thương binh
VNCH, họ ầm thầm chịu đựng không kêu ca hay than vãn, họ như những chiếc
bóng bên lề xã hội trên đất nước "vạn lần dân chủ" của cộng sản sau
1975. Đa số các thương binh VNCH bây giờ đã bước xa cái tuổi "tận nhân
lực tri thiên mệnh", không còn đủ sức lết lê trên thành phố cáo Hồ viết
thư cho thằng bạn chỉ để nói "Gởi súng cho tao". Và đồng đội của anh hẳn
cũng không còn trẻ để đáp lời "Để nó cho tao" hay tao sẽ "Gởi chất nổ
cho mày". Họ chỉ được nhắc đến khi có những tấm lòng vàng tri ân TPB
VNCH, những người đã cống hiến một phần xương máu để bảo vệ một miền Nam
tự do, họ không thành công nhưng đã thành nhân, họ tàn nhưng không phế,
họ đã làm tròn trách nhiệm của một quân nhân QLVNCH.ĐỌC “RÁNG CHỊU” CỦA TRẠCH GẦM! - letamanh
- Chào ông
trời con! sao không gọi phôn trước cha nội?
- Gọi làm
gì cho mệt! Mới ở nhà in về, đem tặng ông tập thơ coi chơi!
Tôi mời
Hắn ngồi, Hắn không ngồi mà đi thẳng vào chào vợ tôi - Hắn vốn là một anh chàng
chuyên môn chưởi thề theo kiểu người Nam, nhưng rất ư là lịch sự với phải nữ.
Hắn chào vợ tôi – nhà văn Mỹ Hiệp – và sau đó chúng tôi trao đổi với nhau về tập
thơ “Vụn Vặt” trước kia và tập “Ráng Chịu” mới ra lò! Vợ tôi ngắm nghía tập thơ
và hỏi:
Inscription à :
Commentaires (Atom)