dimanche 31 mai 2015
40 năm thăm thẳm đoạn trường
Bức hình gây
chấn động báo giới Hoa Kỳ với tựa đề “Lên tàu” do một thủy thủ chụp được trên
chiến hạm USS White Plan Tháng 7 năm 1979. Đấy là hình ảnh một người đàn ông
Việt Nam
được vớt đang leo lên thang dây bên mạn tàu với tất cả hành trang của gia đình
trong túi vải cắn chặt trong miệng. Cuối năm 1979 tin tức về tàu Mỹ vớt người
tỵ nạn bay về Việt Nam,
cả Sài Gòn lên cơn sốt. Nhà nhà vượt biển, người người vượt biển. Đó cũng là
năm cuối cùng của thập niên 70 với người phụ nữ có bầu cũng ra đi, sanh trên
tàu Mỹ, đặt tên con theo tên tàu có khai sanh công dân Hoa Kỳ do thuyền trưởng
ký.Trong thời gian hải quân Thái làm việc, bọn cướp vắng mặt nhưng ngay sau khi lính Thái vừa bỏ đi thì lập tức bốn chiếc tàu hải tặc tràn người lên đảo. Bọn cướp lại lục soát thêm nhiều lần nữa. Dĩ nhiên những nạn nhân VN khốn khổ chẳng còn gì để chúng cướp bóc nữa. Để bù trừ chúng luân phiên nhau hãm hiếp phụ nữ tại chỗ giữa ban ngày. Bọn hải tặc Thái chẳng cần tìm chỗ nào kín đáo để diễn trò thú vật... Năm bé gái: KH, 15 tuổi, BT 17 tuổi, AH 12 tuổi, NỴ 11 tuổi và MT 15 tuổi bị chúng cưỡng hiếp tập thể ngay trước mắt mọi người. Thảm kịch trên đảo Kra may thay được chấm dứt vào ngày 6 Tháng 1 năm 1980, khi nhóm người tuyệt vọng được phát hiện bởi trực thăng của Cao Ủy LHQ bay qua đảo. Vị cứu tinh là Ông Scheitzer, Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc đã đến đảo Kra trên một chiếc tàu cảnh sát Thái, đưa thuyền đón người tỵ nạn vào quận Pakphanang thuộc tỉnh Nakorn Sri Thamaraj. Ở đây 18 ngày làm thủ tục với cảnh sát Thái, thì nhóm người tỵ nạn được đưa về trại Songkhla ngày 23 tháng 1, 1980.
dimanche 24 mai 2015
Đọc ‘Ráng Chịu” của Trạch Gầm - Đinh Lâm Thanh
Đối với Trạch Gầm, chỉ có hai cái đáng quý
và đáng nhớ trong đời anh: Bạn và Rượu. Hai lãnh vực nầy tuy xa nhưng mà
gần, vì uống rượu thì phải có bạn mà gặp bạn thì cần phải có rượu !
Rượu và Bạn được Trạch Gầm trang trọng nhận làm hành trang kể từ lúc anh
bước chân vào quân trường Thủ Đức, rồi theo chân anh trên khắp các nẻo
đường đất nước. Và cho đến ngày nay, đối với anh, vẫn còn là một cái gì
trang trọng và đáng quý nhất đời. Đọc ‘Vụn Vặt’ những người yêu thơ
Trạch Gầm sẽ cảm thông được thế nào là ‘tình huynh đệ’ của những ai đã
một thời chiến đấu bên nhau, cũng như để tưởng nhớ những chiến hữu đã an
nghỉ trong lòng đất hay đang còn lây lất dưới chế độ cộng sản ‘Vụn Vặt’
là những kỷ niệm tình người, được Trạch Gầm dệt thành thơ với lối gieo
vần ân tình và giản dị.
Inscription à :
Articles (Atom)